Thứ Bảy, 22 tháng 5, 2010

trong ngày

đọc sách, thấy một con người nhìn cả thế giới bằng ánh mắt cẩn trọng, thật sự cẩn trọng, chứ không phải kiểu "cẩn trọng" mà người ta hùa vào áp đặt một kẻ khờ khạo. hắn cho rằng hầu hết mọi người đều là kẻ thù, sẽ giết hắn ngay khi có cơ hội và cuộc sống thì ngập ngụa những mối hiểm nguy khốc hại. sợ hãi, bạc nhược, hèn nhát, đều có thể được dùng để nói cả. nhưng mà thế thì đã sao, có thể là hắn ở trong hòan cảnh chẳng phải cần bận lòng đến những suy nghĩ phù phiếm xa hoa như sống là gì hay sống để làm gì đâu. nhưng ít ra hắn muốn sống, khao khát sống, tranh đấu để được sống, từ sự cẩn trọng cố chấp ấy mà ngạo nghễ sống. bởi vì còn sống là còn hơi thở, còn ánh mắt, còn trời đất, còn gió trăng, còn ánh sáng, còn màu sắc, còn âm thanh, còn thứ mê đắm ngu si của tình yêu, còn cái lạnh lùng tàn bạo của lí trí, còn sự hận thù và những thiên kiến, còn cả bất công và nỗi thèm muốn, còn sự trần trụi và những thứ trơ tráo, còn nỗi đau khổ và niềm tiếc nuối. còn tất cả. nhưng cũng chẳng kẻ nào biết và tin vào tôn giáo lại khẳng định rằng chết đi nghĩa là không còn gì cả, nhưng những tồn tại sau cái chết cơ bản là phản sự sống một cách hết sức vô duyên vô cớ. có ai biết được chúng thực hư thế nào, cầm nắm ra sao. cơ bản chúng chỉ là một ảo ảnh huyễn hoặc tâm tưởng được tạo ra như một cái cớ để con người bấu víu vào mà nuông chiều bản thân, trong những lưỡng lự, chần chừ, nề hà, chờ đợi trì độn vốn dĩ lãng phí và phi lí. nói tóm ra là tôi đang trở nên ghét những kẻ tôn thờ cái chết. một kiểu bị ảnh hưởng bởi những gì đã đọc, có lẽ vậy. thực sự là nếu chỉ vì trách nhiệm và nghĩa vụ mà hòai công sống còn hay sống vật vờ qua ngày chỉ để chờ đến lúc cái điểm kết không thể tránh khỏi ấy mời gọi thì thật sự là cần phải đi tự sát đi cho đỡ chật đất, hoặc tự thiêu xác rồi rải vào không trung đi cho đỡ tốn chỗ chôn, vì gần đây đất Bình Hưng Hòa cứ gọi là đắt như vàng. đã thực sự tôn thờ sự vĩnh cửu ấy thì còn cái gì để ngăn ta bằng mọi giá tìm đến nó chứ? hay vốn dĩ viện cái chết cũng chỉ là cách trốn tránh những đau thương trần gian quá khắc nghiệt để có thể chấp nhận và chính cả nỗi sợ hãi cái "trường tồn" của những kẻ vong mồ quá nặng nề để khả dĩ chịu đựng?

điên mất rồi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét