Thứ Hai, 3 tháng 5, 2010

phản xạ và điều kiện. có điều kiện? không điều kiện?

có một số việc, nếu người khác yêu cầu, chắc chắn tôi sẽ làm. không suy nghĩ về mức độ nặng nhẹ của ngữ cảnh, không phán xét về tầm quan trọng của người phát ngôn và cũng hoàn toàn không chút chần chừ, do dự. tôi sẽ ngay lập tức thực hiện những điều đó. tôi nghĩ nó giống như một dạng luật lệ được ngầm viết ra trên chặng đường mà quá khứ đã đưa tôi trở thành tôi bây giờ. nếu nói theo sinh học, nó nôm na là một dạng phản xạ không điều kiện, nhưng nó lại không phải là một tập tính bẩm sinh, bởi giống loài của tôi - loài người, không có thứ giống-như-luật-lệ đối với chính bản thân như vậy. nói chung là đặc điểm này không có tính chất "di truyền từ bố mẹ, đặc trưng cho loài".

một trong những việc đặc biệt này là việc: "Biến đi!".

tôi không có một lý do nào bất biến để giải thích cả. nhưng ít ra, tôi nhặt lên một cái gì đấy rác rưởi và điền vào chỗ trống để mình đỡ bận lòng. tôi đoán, đó là do sự tồn tại của tôi giữa thế gian này còn thật mong manh. tôi vẫn luôn thấy mình đang đứng bên một vực thẳm chênh vênh, hun hút, không đáy. một giây còn đó, nhưng giây tiếp theo chẳng biết đã bị đẩy đưa đến phương nào, hay đã bị rớt đến phần nào của cái vực thẳm. không phải là tôi không có hoạch định cho tương lai, tôi có chứ, thậm chí còn rất tỉ mỉ nữa. đây chỉ là một thứ cảm khái vô thần rất phi lí mà tôi không thể nào tự mình xóa bỏ đi mà thôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét