Mụ phù thủy nhìn trân trối. Đất trời đã lãng đãng trôi đến cái cung bậc chói chang nhất của nó rồi mà mụ vẫn không thể ngừng nhìn. Mụ phải nhìn, nhìn miệt mài, bởi vì mụ rất muốn nhìn và bởi vì mụ còn có thể làm gì nữa đây ngoài... nhìn. Mụ lải nhải bằng một thứ giọng the thé nhão nhét đặc trưng của bọn phù thủy một điều gì đó vốn dĩ đã phải được nén chặt trong lòng ruột nhưng lại cứ chực trào ra khỏi cái miệng lở loét hôi thối đang run lên vì phấn khích. Giống như bạn cầm cây bút màu tô một điểm trên biển; bạn thật lòng nguyện cầu cho điểm đó sẽ đừng trở mình thành những đọt sóng trắng bọt đùn vào bờ nhưng, bạn biết đấy, nó sẽ cứ lao về phía bạn mặc kệ bạn có muốn biết hay không. Nhưng chúng ta sẽ quay lại với mụ phù thủy. Mất rất lâu để có thể hiểu được điều mụ phù thủy muốn nói:
- Nó là người bóng xà phòng.
Nó. Một con bé. Vận chiếc váy trắng xác xơ với nhiều dây vải mảnh dài buộc ngang lưng và mái tóc đen nhánh xõa bồng bềnh qua gối. Nó ngồi trên một cái ghế vô hình. Tay trái nó thả xuôi theo người và tay phải mân mê một lọn tóc còn vương đôi hoa trắng nhỏ. Đôi mắt vô hồn nhìn thẳng qua cái cơ thể già nua nhăn nheo của mụ phù thủy xuyên đến một thế giới nào vô định miên man. Toàn bộ hiện hữu của sinh vật này diễn ra bên trong một quả bóng xà phòng lơ lửng với đông đảo những đường gân màu cầu vồng trong trẻo đan vào nhau, len trong nhau mà lấp loáng.
Mụ tìm thấy người bóng xà phòng ở bên hồ Bòn Bột - một nơi mà những phù thủy khác cũng ít biết đường lui tới. Thứ nước ở hồ này nuôi sống dậy những loại thảo mộc quý hiếm nhất và có thể bào ra loại thuốc trị bách bệnh. Hôm đó, mụ đến từ đằng sau, con bé còn đang tung tăng lướt đi dọc theo bờ hồ. Nhưng khi nó vừa dợm thấy sự xuất hiện của người lạ, mụ chưa kịp phản ứng, nó đã thành ra như hiện trạng bây giờ. Mụ đành lôi nó về hầm kho báu nho nhỏ của mụ và để nó trôi lửng lờ trong đó.
Mụ phù thủy đã thử mọi cách mụ nghĩ đến để lôi con bé ra. Mụ dùng kim châm, thuốc độc, bùa chú. Mụ dùng những lời đường mật để dụ con bé. Thậm chí, mụ vờ bỏ quên chúng ở bìa rừng, nhưng con bé tuyệt đối không nhúc nhích, đừng kể đến việc bước ra khỏi quả bóng xà phòng. "Con bé và bóng xà phòng, bóng xà phòng và con bé, là một", mụ đành đi đến kết luận như vậy và ngày qua ngày, học cách hài lòng với sự thật ấy. Mỗi lần mụ nhìn người bóng xà phòng lâu thêm một chút, người ta lại thấy mụ nảy sinh ra thêm những tật xấu không thể lý giải được. Mụ run lên. Mụ nhỏ dãi. Mụ thét lên những tiếng đau đớn mặc dù khuôn mặt đang nhăn nhở một nụ cười. Mụ đảo mắt liên tục trải phải lên xuống. Mụ gác chân lên đầu. Có ngày nọ, mụ còn tự lấy cả dao cạo rạch vào mông của mình hay dùng tay trái thụi liên tục vào bụng và tay phải thì véo mạnh vào trán. Đành phải nghĩ đó là cách mụ phù thủy đơn thuần hưởng thụ cảnh trí đang bày ra trước mắt.
Hôm nay, mụ hì hụi vạch nguệch ngoạc lên mặt cái thân cây gỗ già đã bị đốn, vừa vạch vừa nhìn người bóng xà phòng.
Rồi bỏ đi.
Cái này là nhiễm Haruki nặng lắm đó :P
Trả lờiXóaHaruki không viết nữ tính như vậy.
Trả lờiXóanữ tính là tốt hay xấu?
Trả lờiXóa