Thứ Hai, 23 tháng 8, 2010

fragments.

1.


I had a stomachache and wanted to puke all the time.
A coffee puke, it might have been.

Tôi bị một cơn đau bụng.

- không phải vì ăn uống cấm nhẳng những món lề đường. Người ta nói người Việt Nam vốn bụng-tốt.

Nhưng lại bị đau quằn quại, và còn buồn nôn.
Chỉ có cốc cà-phê ban sáng thôi còn gì? Khả dĩ thì có thể nôn ra một bãi cà-phê. Có thể nó cũng sẽ không giống một bãi nôn lắm. Chỉ như một cốc thuốc đắng loãng có pha thêm dịch vị.

- Tôi không bao giờ nôn ra những thứ mình thích, như cà-phê. tôi ít khi nôn lắm, trừ khi bị tọng vào những thứ thực sự tởm.
Chắc là vì những điều tôi phải nhìn thấy. Aha, những điều tôi nhìn thấy? Phải rồi.

Chúng tòan diễn ra bên trong một cái cửa-sổ-không-thể-mở-ra. thậm chí còn không phải là cửa số đóng-kín, mà là loại không-thể-mở-ra. Lạ thật!, nếu chúng không được dùng để mở, thì người ta thêm chữ cửa vào làm gì?

trong khi tôi muốn nhìn thấy những mái nhà chấp chới dưới vùng trời trong trắng. Có thể là cả hành lang với vài bóng hồn đơn độc. Có thể là những dây treo quần áo phất phơ trong nắng, lửng lờ như trôi theo từng con chữ. Hoặc là những song sắt, KHÁC. Hoặc là những ngọn khói xa xa bốc lên từ những đám cháy. Tiếng xe cứu hỏa hòa lẫn vào dòng người đi như lũ chảy, lao về phía tôi. Những âm thanh không thể chạm vào, chỉ tràn đi, tràn đi.
- vô ích!,
- nhưng TÔI BIẾT LÀM SAO ĐÂY? đành ngắm nhìn các em trong cõi câm lặng này.

Tôi hỏi bạn có biết điều còn tệ hơn những tiếng động không thể nghe được?, và biết rằng bạn sẽ trở thành một nguồn những tiếng động không nghe được, cho dù mới chỉ là đối với tôi.  
Nên tôi giành phần trả lời nhé,
-đó là những đôi mắt.

Mà, thứ cửa sổ nhà vệ sinh thổ tả này;
-thật ghê rợn,
nếu có nhà riêng của mình tôi sẽ chọn loại kính trong, nhìn ra đường. và ốp gỗ.

2.
"If I may die for this, should I?"
"N-O-T W-O-R-T-H!"

Một người hỏi tôi. Và tôi viết một câu trả lời hằn hoài trên giấy - không-đáng-đâu-em!.  
Tôi biết em một ít, nên hiểu phản ứng của em. Nhưng sao em không dừng lại để nhìn xem chúng ta đang đấu tranh với thứ gì?

cái chết?
chắc ý em chỉ ẩn dụ thôi.
nhưng mà, cái chết?
cái chết?

đừng để tôi bắt đầu nói về cái chết, thậm chí chỉ là nghĩ về nó.
-em có biết tôi đã phải mất bao lâu để thoát ra không?

một người trung niên nọ, tôi nghe, chết. ông ta giàu có, quyền lực, một cách cụ thể đã đạt đến những thành công nhất định trong cuộc sống. ông ta có một người vợ giỏi giang và một đứa con du học ở Canada. khi ông ta rơi vào tình trạng hôn mê, người ta gọi con trai ông về. để đứa con nhìn thấy mặt cha lần chót, rồi họ sẽ rút dây thở. rút-dây-thở. em có nghe tôi nói không? người ta nói rằng "chỉ còn tim và phổi hoạt động." và rút-dây-thở của ông ta. cái dây nhỏ bé ấy duy trì một sự sống le lói. tôi gọi đó là sự sống, bởi vì chúng từng thuộc về một con người, chứ không phải là một sự hoạt động. cái dây thở, và sự sống, cái dây thở, và sự sống, cái dây thở...

Q: điều gì chờ đợi sau sự sống?
A: những khả năng.
chắc bạn muốn nghe về khả năng tuyệt nhất. nó như thế này này.
-  "tôi tỉnh dậy và thấy mình đang đi cầu thang. tôi cứ leo lên cầu thang, của một cái chung cư cao cấp. không biết làm sao tôi đã lọt vào trong đó nhưng tôi cứ muốn leo lên cái cầu thang. tôi cần leo lên cái cầu thang này...
Tầng cao nhất của họ là cánh cửa gỗ thật đẹp. Tôi đứng ở giữa và thấy cả cơ thể mình được ngâm trong một thứ ánh sáng vàng ấm áp nhất.
Nhưng tôi cần phải tiếp tục leo lên. Tôi muốn đến nơi có thể nhìn xuống. Nơi cao nhất có thể nhìn xuống. 
Rồi tôi thấy một cánh cửa sắt. Nó thật nặng. Khi tôi kéo nó ra, tôi thấy một cái cầu thang khác, yên lành trong thứ ánh sáng trắng dịu dàng. Ở trên nó là một cánh cửa sắt khác.
Tôi đi đến nó như bị thôi miên.
Ở ngòai kia, ở ngay ngòai kia thôi...
Mây xanh và những cảm khái tích cóp về thiên đường ánh lên, long lanh, long lanh.
Ngay ngoài kia thôi. 
Sẽ thật tuyệt. Mây. Và tôi.
Mây.
Và khi những ngón tay chạm vào cánh cửa sắt thứ hai, cánh cửa thứ nhất đóng lại.


Chỉ còn bóng tối."



nghĩ về thiên đường của tôi, dường như nó cứ biến tướng dần theo ngày tháng, rồi dừng lại. ở đó.  

nếu hỏi tôi sống là vì lẽ gì, tôi không biết, đáp án là của bạn.
nhưng chết là vì lẽ gì? sự bất tử? sự giải thóat? hay sự cứu rỗi?

thật ra, cái chết là vì bóng tối, chấm hết.
nên tốt hơn hãy đừng nói về nó.

3.
On a piece of paper a picture of darkness is drawn. Then opens a door and appears the blackest shade, standing with his tail in disguise. Although all the sheep know that he is from the underground, they don't know what to do. Nor is there anything they can do.

The door is the ONLY escape.

Là đạo đức giả, sự độc đoán, 
hay chỉ một con nhộng khô.
ừ, con nhộng khô to tướng an phận trong cái kén phía sau cánh cửa sổ thổ tả.

một kẻ nào đó đã giết nó.

giờ thì nó chết dần, chết dần.
còn tôi, thì nhìn nó chết dần,
vừa thấy như một thứ mùi thối xộc thẳng lên mắt, mũi, miệng, vào trong cơ thể, rồi lẫn vào máu, vào thịt. rũ cả người ra. rồi cũng không biết lúc nào tôi cũng sẽ tỏa ra thứ mùi "miệt mài" đến thế đây.
nghĩ đến lúc nó thấm thấu qua những lỗ chân lông nhỏ li ti, rồi thì, khuếch tán, khuếch tán đi giữa sự vô trùng ô uế.
rồi lại nghĩ, con nhộng cũng đang chết; còn lâu lắm mới đến lúc nó chết thật, nhưng tôi cứ lấy đó mà khỏa khuây. ôi, sao mà nó béo ú; ôi, sao mà nó núng nính.

Rồi tôi lẩm nhẩm: "Tất cả những điều này rồi sẽ đi đến đâu nhỉ? sẽ trôi đến đâu, và trên cái con sông cũng bốc mùi kinh khiếp này thì tôi sẽ mắc vào eo bờ nào nhỉ?
Một vài người đang giặt đồ, biết đâu họ sẽ nhặt tôi lên và tốt bụng giặt tôi?
Hoặc là nướng lên?
Hoặc là kéo căng ra như một cái lưới gói táo?
sao đó thì sao, lôi tôi ra khỏi đống hổ lốn này!"

* Chẳng biết đã nằm mơ chuyện như thế thật không... Chúng cứ nhoài ra, nhấp nhổm giữa những tiếng cọc cạch cũ kỹ từ cái đồng hồ đứt dây. Hoặc cũng có thể thực sự chuyện gì đó đã xảy ra, và sau đó thì tôi đã nốc sạch một lít thuốc tẩy-não. Hoặc vũ trụ lọt qua một lỗ hổng thời gian, tất cả ký ức trong giây phút chuyện đó xảy ra mất sạch, chẳng hạn.

những giấc mơ thì luôn có nghĩa.
thuốc tẩy-não,
Dejavu, cũng tin.

Cũng có thể rằng điều này, điều kia cứ xảy ra, và sống chỉ là câu chuyện của sự hồi tưởng.
vốn không có lối thoát. mọi sự cơ bản đã được an bài.
- Mà bạn có tin vào số phận không?
- P-h-ậ-n. Từ này nghe tôn giáo lắm.
- Tôi thì có. Tại sao không?

4.
How soulful! How souless!
Such a soul I never thought I could ever shed tears for.


- Thế nào là điểm yếu đuối trong sự hà khắc?

- Có một người nói rằng cái đạo đức chưa bao giờ thuộc về bản chất, chỉ là một ảo ánh bịa đặt tròng vào đôi vai của loài người. Có một người khác nói rằng, con người là một giống sinh vật đáng thương, họ tự đặt ra những luật lệ và tự bắt bản thân phải tuân theo.
.là một con đường khác. nhưng phải chăng là đừng nên đi xa quá... ?

Bởi vì có thể đạo đức là không thực, vô nghĩa hay đáng thương, nhưng nó tồn tại. Sự chấp nhận tồn tại đó tạo nên sức nặng của cán cân. phủ nhận, chỉ làm con người thêm lạc lối giữa chốn mê trường này.

Không tìm thấy bản thân nghĩa là không tìm thấy bản thân, cứ để nó như vậy, không được sao? Tại sao lại phải đi đào những cái lỗ? Tại sao phải ngoan cường với những mảnh vụn sạt lở?
tôi không muốn nói bản chất của em là hủy diệt.
- nhưng tại sao em lại làm những điều em đã làm?
5.
"- Hey, I'm lost. Show me where to find a broken smile.
- Look around, sweetie. They are right beside you."
Một nụ cười tan vỡ.
"Tìm một cô gái với một nụ cười tan vỡ."
vì nỗi đau. cô gái với nỗi thống thiết dâng trào ngay trong biểu tượng của hạnh phúc.
Hẳn đó là một thông điệp. về sự tồn tại của một nụ cười tan vỡ. và tôi miệt mài tìm kiếm, như một tín đồ không thể dừng bản thân lang thang trong cõi mơ hồ của những hình ảnh trừu tượng.

Đâu rồi những năm tháng?
buồn vui lẫn vào nhau tựa cụm bông trắng bềnh bồng trong gió. rồi rơi trên cánh tay, rồi nghe nồng, nghe say. rồi biến mất trong thứ ánh sáng của ủy mị nhạt nhòa.
- quên hay nhớ, luôn có một sự lựa chọn.
một sự lựa chọn?,
tại sao tôi cứ hoài thương những ký ức đã vương lại bên cánh đồng, dù chẳng còn có thể chạm vào chúng như chạm vào những khuôn mặt thân quen.
quá khứ, đương thời, trải chỉ để quên, như quên đi bầu trời của những ngày hôm qua.

làm sao tôi có thể trơ trẽn hứa sẽ giữ lại tất cả nước của một dòng sông?
và nếu dừng lại là để quay lưng, sao tôi phải cố gắng đuổi bắt những chiếc bóng?

vốn dĩ chỉ là một kẻ nhìn hoa lục bình và những cánh lá xanh của chúng, buông xuôi trong hỗn tại.

- tôi ngoan cố không chấp nhận hiện hữu này là vô nghĩa, nhưng trục thống nhất của tồn tại này là ở đâu?

tôi ở đâu? đây. hay kia. hay cũng chỉ như lục bình mà thôi...
________________________________________________________________________

ánh sáng + ánh sáng = bóng tối
ánh sáng + bóng tối = bóng tối
bóng tối + bóng tối = bóng tối
________________________________________________________________________

. một vài kẻ sẽ chỉ bước qua đời nhau rồi biến mất. sự biến mất ngang trái như cái chết.
kiếp này, giấc mộng này, nếu gặp lại, không rõ tôi liệu tìm thấy bản thân đủ, để hỏi em: - còn sống đấy ư?

còn tôi của hiện tại chỉ biết ngẩn ngơ.
ở đâu đó hẳn sẽ có hạnh phúc.
trong nốt nhạc
trong vệt màu
trong cái ẩm của ngày dông bão mân mê mùa hạ
trong những ngón tay hờ hững
trong ánh mắt trọn vẹn tuyệt vọng
trong những mộng mị xa vời
- có lẽ...
ừ thì có lẽ.
chỉ là không phải ở đây.

2 nhận xét:

  1. Đọc thấy u uẩn nhưng không buồn thảm, thấy hỗn loạn, thấy bế tắc, thấy những con chữ nó vulnerable quá.

    C'est formidable!

    Trả lờiXóa