bạn ngồi bên cạnh ở lớp học thêm rất ít nói. khi tôi hỏi về những bài tập nhà không được sửa, bạn ấy nói, làm đi nhé, chúng ta sẽ cùng dò bài. Arigatou, tôi nghĩ, bạn ấy thật tuyệt.
thầy dạy văn hỏi, con không nhai kẹo thì có buồn không; thật ra con có thể ngậm, nhưng nhai thì sẽ hư răng mất. cảm giác được quan tâm, hình như là thế này. là rất vui.
thầy dạy lý dắt chúng tôi đi khắp nơi. đến đất nước ở dưới mực nước biển. xem chuông báo cháy của Hoa Kỳ. phần công suất hao phí của hệ thống điện Việt Nam. ngắm văn hóa nước nhà trên những vỉa hè. đến bệnh viện. phòng khám nghiệm tử thi. trắc nghiệm kiểm tra năng lực.
nên nghĩ, có lẽ đến sau khi có thể gửi hồn lại đây, sau khi đã làm được điều gì đó, đã trở thành một người nào đó, cũng sẽ không quên.
_____
hôm nay đi học quên buộc dây giày, hắn nhắc nhở như lời chào. chào, người bạn chủ nhật, tôi cười. Rồi tự nhiên muốn khóc, muốn nói rằng hắn thật may mắn khi được ở bên cạnh nhỏ bạn tôi mỗi ngày trong tuần. tôi cũng muốn ở bên nó, tôi chỉ cần nó, trên mọi thứ trên đời này. nhưng bây giờ tất cả đều khó khăn quá. thời của chúng tôi không còn là hôm nay nữa. nên tôi mong hắn có thể yêu nó nhiều hơn một chút mỗi ngày. một chút thôi.
_____
ừ, cứ sống tiếp thì sẽ có những ngày đẹp, cũng có những ngày tồi tệ. như khi những con ruồi nhặng xị sau lưng, hoặc khi thấy mọi người đã đi tiếp, đi đến bên kia, hoặc quay mặt về những phương trời không bao giờ tôi có thể biết. Ngày qua ngày, gió cứ thổi trên khuôn sàn bụi bặm. tồi tệ thật đấy, khi ánh mắt khô khốc, đôi tay khô khốc, tôi khô khốc.
ngày hôm sau, tên bạn thân sẽ nhìn tôi, và hắn sẽ nói, đừng lo, khi nào cần cứ gọi tôi nhé. Tôi sẽ ở bên bà. Cất những lời ấy vào một chiếc hộp. Bé thôi, nhưng mỗi khi nhìn nó, tôi lại hiểu mình yêu hắn biết mấy.
vậy là, chẳng còn đau đớn lắm nữa. kiến cắn ấy mà. mấy con kiến bé tí hin...
_____
nên dù tôi đang đứng trên hành lang lầu tám, và nước thì cứ dâng lên, dâng lên, thì cũng chỉ có thể đến mắt cá chân thôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét