Thứ Sáu, 24 tháng 12, 2010

tháng mười hai.


tháng mười hai là tháng của cái lạnh se sẽ, len qua từng kẽ ngón tay, khẳng khiu, cong cong. cái lạnh Sài Gòn nhỏ nhẹ thấm vào da, rồi chảy tràn trên da thịt em, trên đôi má hây hây, trên cặp môi đó như máu của mặt trời. là mùa đông trong những chiếc lá qua thì trên những hè đường bong gạch hỗn độn, là mùa đông trong sương giăng trên khung cửa cũ cọc cạch, mùa đông trong những cửa hàng đầy hơi người ủ dưới những bóng đèn vàng nghiêng nghiêng, ấm áp.

tháng mười hai là tháng của lễ hội. những con người tín ngưỡng nép mình giữa những nốt ngân từ những bản thánh ca, giữa tiếng chuông nhà thờ lan đi trên những mái nhà, giữa những trái tim thần thánh màu đã bạc theo ngày tháng. trên con đường ngập ngụa xe cộ và bùn đất, người ta thong thả hơn khi mắc vào những vụ kẹt xe đây đó, dừng lại, nhìn nhau, chuyện trò, cười đùa, nũng nịu, nâng niu, rồi hẹn hò, rồi yêu nhau, thương nhau, u mê nhau. hình như người ta hiền từ với nhau, vì thoảng trong không khí tự nhiên có vị của bình yên.

tháng mười hai, người ta làm gì khi nỗi buồn khẽ khàng đi qua? chưng diện những bộ đồ màu đỏ chấm lục. bước xuống phố. ngâm nga khe khẽ khúc ca vọng ra từ một chiếc máy phát nhạc của những ngày tốt đẹp xa xưa. những ngón tay nghịch quấn những lọn tóc thả. hứng lấy thứ tuyết trắng tưởng tượng. đứng lại nhìn vào thứ ánh sáng của khu trung tâm thành phố, sao mà quá mê hoặc, sao mà quá hạnh phúc. đứng lại nhìn vào đôi trai gái khoác tay nhau. đứng lại nhìn những nhóm bạn cười đùa rạng rỡ. đứng lại nhìn cuộc sống đương sóng sánh trôi qua trong cái khoảnh khắc mà nó trọn vẹn, vui vầy và rực rỡ. đến bưu điện gần nhất để gửi một tấm thiệp mừng và một bó hoa. gửi một tin nhắn. gửi một nụ hôn vào gió. ngồi ở một nơi thật cao, uống và xem pháo hoa. và đến khuya lơ khuya lắc thì người ta lại về nhà.

tháng mười hai, người ta làm gì khi cảm thấy cô đơn? ngồi trên ghế sôfa. chống cằm. lắng nghe bản nhạc Giáng Sinh đang phát trên đài. viết lên giấy những điều tự-kỷ. vẽ nguệch ngoạc những hình thù vô dụng, vô hại. nhìn vào trong gương. quyết định mình sẽ đi đâu, hoặc nghĩ rằng mình đang làm cái gì ở đây. quay lại những thước phim cũ trong đầu, nơi có những ký ức vụn vỡ. tiếc nuối, tiếc da diết. nhớ, nhớ nồng nàn. rồi cười tủm tỉm. rồi tự nói chuyện với mình. rồi khóc, nức nở khóc. rồi nín. rồi mệt quá và ngủ quên. thoắt một cái, tháng mười hai sẽ đi qua nhanh như khi nó đến. tháng mười hai, người ta làm gì khi cảm thấy cô đơn? người ta sẽ nói rằng, không làm gì cả, nỗi cô đơn là một ly cà phê rất đặc và không bao giờ cạn, rồi ngã vào trong những họa tiết nâu xoay khe khẽ trên lớp sữa mặt.

tháng mười hai trôi đi, mê mải, man mác, miên miên, miệt mài, mênh mông, mơ màng, mộng mị. chẳng ai nghĩ gì cả, nhưng mọi việc tự nhiên mà trở nên thật đơn giản và rõ ràng. nỗi đau có quặn thắt, cũng trở nên bồng bềnh, nhẹ tênh, như mây trôi đi về đâu chẳng rõ. "tại sao trời lại xanh", "tại sao ta lại chẳng thuộc về nhau", một ngày nào đó ta sẽ biết, em sẽ biết. chúng là chuyện của một lúc nào đó, những lúc nào đó của chúng. còn tháng mười hai của ta, là một cái khép hờ; sự bế tắc thu lại như cuộn len trong lòng con mèo nheo nheo mắt.




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét