Thứ Năm, 9 tháng 12, 2010

trời mùa se se,


trong trẻo.
có lẽ là như một lời hứa bỏ quên,
hay như một ngón tay của Chúa.

những ngày này, ta nhìn em đi xa, ở xa. miệng em ngoác ra một nụ cười hềnh hệch. mắt em vẫn long lanh. và tóc em mượt như sóng nước trong hồ.
nhiều lần, ta tự nhủ có lẽ em thực sự là một kẻ điên, với cái hố đen toang hoác trong lòng. em trống rỗng, em vô nghĩa, và em cứ dò dẫm đi giữa những ngày trời đẹp và hút những con thiêu thân.
có em như thế, có một thế giới như thế, có một khoảnh trời như thế.

em đi rồi, ta thấy trong suốt.
không cười, không khóc, không thương nhớ, cũng không nuối tiếc.
có chăng, em là một nỗi buồn, một nỗi buồn trăng trắng,
như nước chiết từ nồi gạo mới vo.

ta không biết về em, chẳng ai biết về em
chẳng ai muốn làm nỗi buồn của mình đau
còn em là một nỗi buồn biết làm ta đau
nhưng chẳng mấy lâu nữa, chúng ta sẽ chẳng thể làm khó nhau
ta sẽ nên nói điều này bằng sự sống, hay bằng một vệt màu buồn bã nhất?

ừ thì,
em

nỗi -
- buồn

...

cơ mà,
trời vẫn còn mùa, se cả trong những tệp len xanh xanh,
trời
vẫn rất trong.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét