Thứ Ba, 12 tháng 4, 2011

phim Forrest Gump.

Đọc blog anh Hoài, thấy sao tự nhiên trùng hợp mình cũng vừa coi Forrest Gump xong, viết mấy suy nghĩ tâm đắc ra đây cho thỏa.

Còn nhớ hồi còn bé, bé lắm, tôi chắc khoảng 5 6 tuổi, xem một bộ phim không biết tên. Về một người đàn ông chạy. Tuy không còn nhớ một chi tiết nào, nhưng tôi giữ rất kỹ hình ảnh đó: một người đàn ông với dáng người điềm hiền cứ chạy mãi chạy mãi. Thỉng thoảng, vẫn cứ lôi cái hình ảnh đó ra mà tua đi tua lại, như một dạng bù đắp cho một ký ức không trọn vẹn vậy.

Tôi thấy hình ảnh đó rất đẹp. Bản thân cái ý tưởng về một người đàn ông chạy, cũng thực mới mẻ. Và bùng nổ. Ừ, tôi thích từ này.

Bây giờ xem lại Forrest Gump, biết Forrest Gump và "người đàn ông chạy" thuở nào là một, tôi cũng thấy y vậy. Cảm khái về con người và con đường của hắn - sự lựa chọn của hắn - sự thờ ơ (vô thức) của anh với những định kiến và những mối quan tâm của xã hội, gợi lên một cái gì rất dân chủ và tự do. Đó là hình tượng của một cá nhân rất "người", đứng vững chãi bằng cái cách của chính anh bất luận vận động của cuộc sống.

Con người đích thực là phải như vậy - tôi nghĩ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét