Thứ Ba, 24 tháng 5, 2011

than thở ngày phận tôi dang dở..

tôi bị lạc rồi ruột gan phèo phổi tôi không còn gì đàng hoàng để mà viết nữa tôi rất buồn vì mình đã ra đi và không bao giờ quay về được nữa tôi rất tiếc nuối những tháng ngày đã qua từng giây phút đã qua rất sợ những gì đang chờ mình ngoài kia rất mệt và không đủ kiên nhẫn cho bất cứ việc gì hay ai dường như một mảng của mình vừa trải qua một cái đám tang sầu thảm những nỗi buồn vụn vặt bị bứt ra như những cái lá bị bứt khỏi cành có lá héo lá non có lá xanh lá vàng tất cả những gì còn lại là những cái cành khẳng khiu trơ trụi dưới cái nắng chuyển mùa và bầu trời xanh thê lương quả là một cái cây sầu thảm thứ màu nửa vời đáng ghét ừ thì mọi chuyện là như thế đấy tất cả chúng ta sẽ bước tiếp như những lá cỏ thảo bay vào ngày gió đẹp tất cả chúng ta sẽ lên đường tìm kiếm sự trưởng thành và chính bản thân mình ở ngoài kia còn tôi thì không hiểu gì hết vì sao chúng ta lại hội ngộ vì sao cuộc hội ngộ của chúng ta lại chóng tàn lại phải tàn lúc này khi chúng ta vừa thương yêu nhau không thể hiểu không muốn hiểu không bao giờ hiểu nên hoàn toàn không muốn không muốn không muốn ra đi một chút nào tôi chưa sẵn sàng tôi không thể nhấc nổi mình lên tôi là một cái lá quá mập quá ù lì và lười biếng quá nặng nề chất chứa quá nhiều những điều tạp nham nhảm nhí xí xọn lộn xộn dớ dẩn ngớ ngẩn ngô nghê ngố vừa nghiêm túc vừa buồn cười nửa nạc nửa mỡ chẳng biết đâu là đâu chẳng còn ranh giới chuẩn mực đúng sai phải trái như một bộ xếp hình hoài không thể được xếp cho trọn vẹn không còn rõ mình đang đuổi theo điều gì dù những mộng ước hôm qua còn rõ như những con chữ xanh trên vuông giấy trắng bủng beo mỗi lần sắp rời xa cái gì hình nét của mớ hỗn loạn hổ lốn bên trong cứ hiện lên rõ một cách đau nhói hoàn toàn không biết phải làm sao không còn nơi đi nơi về không còn một kỉ cương ràng buộc nào để mà chống lại và phá hoại không còn cái gì cả không còn có thể nhìn vào cái khoảng không thân thương mà tự hào nói đó là lớp của ta lớp của ta lớp của ta và cười hùng hục như điên nữa trời ơi ta sẽ rất nhớ nhớ kinh khiếp nhớ quặn thắt nhớ đến mụ mị dại người đến điên đảo lên rồi cũng không thể ngừng nhớ nhớ đến nỗi chỉ muốn vùi mình vào nỗi nhớ không bao giờ dậy nữa cứ rơi hoài rơi hoài rơi không bao giờ tới đáy cứ chơi vơi giữa niềm thương thăm thẳm không đầu không đuôi không xuôi không ngược những khuôn mặt ấy phải làm sao để tìm lại phải làm sao để lần nữa thấy đó là chân thành và cũng là thấy chính mình trong lành đếm lá rơi hứng gió bay tôi muốn mình là một kẻ đi lùi đến tương lai bời vì từng mảnh từng mảnh ký ức dù vụn vỡ dù đứt gãy dù nhỏ bé đến mấy cũng đẹp cũng trong trẻo đến quay quắt đến không thể nào buông lơi trời ơi tôi buồn đến tím tái cõi lòng buồn thảm thương buồn rã rời buồn tơi bời tan nát buồn mẻ từng miếng từng miếng tim buồn thống thiết buồn cùng kiệt quệ buồn miên miên cuộn xiết buồn miết vào da thịt buồn biết mấy buồn bằng một cái máy bơm năng lượng vĩnh cửu buồn ơi là buồn buồn buồn buồn buồn buồn buồn buồn buồn lắm hỡi ôi tuổi trẻ ôi..

5 nhận xét:

  1. chẳng phải cậu đã luôn cố hết sức của bản thân để làm một việc, không cho bản thân mình ngơi nghỉ dù chỉ là một phút giây. Cậu có tất cả: sự cô đơn cần thiết của riêng mình, sự viên mãn trong học tập, sức khỏe và nắm bắt thật tốt những cơ hội của mình, hiểu rõ và thực hiện chúng. Cậu đang đối mặt với tương lai của mình, tại sao lại có những suy nghĩ tiêu cực đến vậy, liệu cậu có thể điểm mặt đếm tên tất cả những người hằng ngày vẫn quan tâm cho cậu cả những kẻ thù của cậu. Họ hoặc sẽ cười nhạo hoặc lo lắng cho cậu biết bao. Cậu sẽ thành công mỹ mãn khi miễn là chính bản thân mình. Đi đâu du lịch sau khi thi Đại học xong nha, chắc thế giới sẽ không to lớn khi như đi chăn bò đâu LOL!!!

    Trả lờiXóa
  2. "làm một việc", việc gì?
    "kẻ thù"? "toan lo" hay "cười nhạo"; phải sợ cả những thứ này sao?
    thế nào là "suy nghĩ tiêu cực". thế nào là không?
    "thế giới sẽ không to lớn như khi đi chăn bò đâu"; vậy thì thế giới sẽ như thế nào ấy nhỉ, nhỏ như gì cậu vẫn nhìn thấy, vẫn nghĩ mỗi ngày chăng?
    :)

    Trả lờiXóa
  3. việc mà cậu nghĩ là đúng ... có thể không đi đúng vs mục đích ban đầu nhưng sau đó nghĩ lại thì nó là việc nên làm.
    vậy là tốt rồi!
    tiêu cực hay không là do cách tớ nghĩ thôi. Never mind!
    ở đây tớ không nói là thế giới nhỏ như tớ nhìn thấy nha? Ý tớ là nếu cậu đi đâu đó thì cậu sẽ "lớn" hơn và trái đất "nhỏ" lại. Cuối cùng, đó chỉ là một câu nói ... không có ý phê phán ý muốn của cậu. Tớ biết đùa vậy là không vui rồi :(

    Trả lờiXóa
  4. tớ nghĩ, con người ta dù có đi thật xa, thật dài, thật lâu, thì cũng không bao giờ có thể ngừng nhỏ bé được. :)

    Trả lờiXóa
  5. Bạn Ju đã quay lại đây, sau khoảng 10 năm (à không, thực ra là chỉ khoảng 3 năm, nhưng có cảm giác như 10).

    Cảm thấy lúc đấy mình quá hà khắc với người bạn Nặc danh có lòng tốt vào comment này. Nhưng chỉ là vì buồn quá mà thôi, lúc đấy đâu còn sức lực để cân đo đong đếm cái gì là lý trí, là đúng đắn nữa đâu. Người mà mọi sức lực đã dùng để buồn bã rồi, mà gặp những lời khuyên đừng buồn nữa, là sẽ tung toàn bộ chưởng lực thần công siêu cấp mà phản công đó.

    Nói chứ mình xin lỗi nhiều nghen. Nếu bạn có đọc được tới cái comment cuối cùng này, ừa, mình xin lỗi nhe.

    Thế giới này, không to lớn như khi đi chăn bò thật, bạn ạ.

    Trả lờiXóa