Thứ Sáu, 7 tháng 1, 2011

"cái gì vui vẻ".

nắng đến rồi nắng lại đi, nếu tôi sẽ viết về những niềm vui trần thế hôm nay, sau này khi đọc lại có thể tôi sẽ buồn lắm:
chúng đã không còn ở đó nữa rồi.



1. lúc hỏi khi nào thì mi vui, họ hoặc nói là không bao giờ, hoặc nói là không đếm xuể. hình như trên đời này chỉ có hai loại người: loại có quá ít niềm vui và loại có quá thừa. không có kẻ nào có vừa đủ, vì cơ bản con người có một bản ngã tham lam, méo mó. cuộc sống này rõ ràng vẫn là một cán cân công bằng, nếu ta có thể nhìn ở một góc độ khác.


2. có lần đọc một quyển sách kể về những tinh thần của thế giới, một nhà triết học nói rằng có ba bậc của hạnh phúc. đầu tiên là sống trong xúc cảm, trong những niềm vui thế thái, trong sự thỏa mãn về các khía cạnh vật chất. thứ hai là cái hài lòng trong công việc, trong cuộc tìm kiếm không ngừng nghỉ sự hoàn mỹ, nghĩa là những nỗi khuây khỏa về tinh thần. và niềm hạnh phúc cao nhất, viên mãn nhất, là khi ta có thể suy nghĩ và lý giải.


- tôi rất tin điều này, trước giờ vẫn luôn tin. chỉ có điều bé tí ti nhưng cứ mãi băn khoăn: cớ sao lại không thể vui khi tìm cách lý giải cuộc sống này? tôi cũng không biết; chỉ biết những khi ôm một cái gì đó vào lòng, cái gối, cái áo, cái cặp, con gấu, tôi đều thầm nhủ, có thể đặt niềm vui của mình vào giữa thế gian là một sự nhầm lẫn.


3. McCandless đã viết vào trong một quyển sách của ông: Hạnh phúc chỉ có thật khi được chia sẻ. Đó là ông ta đã trải qua rất nhiều. Bất. Hạnh. còn tôi mới là một đứa trẻ. có quá nhiều thứ mới mẻ để viết vào sách, đến nỗi nếu không vì tôi quá hay phân vân và thoái thác, thì sách của tôi trở nên không thể đọc được mất rồi.


ý tôi muốn nói là, tôi không chắc đây có gọi là hạnh-phúc-chia-sẻ không.


tôi thường thấy rất vui khi thấy người khác cười. cười dưới nắng, dưới mưa, trong gió, cười khi nhìn lên bầu trời, nhìn xuống đất, nhìn vào hư vô, khi kể một câu chuyện, khi chòng ghẹo nhau, khi yêu nhau, hận nhau, nhớ nhau, khi khóc, khi buồn, khi tan nát, khi đổ vỡ, khi bị hắt hủi, chèn ép, bất công, khi nhìn cái đẹp, nghe âm hay, ngửi mùi thơm, nếm vị ngon.


con người. họ rât đẹp. dù có như thế nào đi chăng nữa.


là tôi, với cái vấn đề ngu xuẩn của mình: chỉ có thể nhìn thấy cái đẹp trong khoảnh khắc.

4 nhận xét:

  1. những câu in nghiêng ở đầu bài là trích dẫn chăng?

    Trả lờiXóa
  2. Hic, cái cm ở trên là tớ đấy, không phải nặc danh đâu.

    Trả lờiXóa
  3. trích dẫn từ một ngày khác thôi; không phải là của người nào đặc biệt đâu. : - p

    Trả lờiXóa
  4. Đọc nhức mắt quá heo :(

    À, cái comt bên bài mới nhất kia cũng là chị,heo đọc heo biết ai mà phải ko? ;))

    Trả lờiXóa