Thứ Ba, 12 tháng 4, 2011

giọng nói.


---------

Thỉnh thoảng tôi nghĩ, Thượng Đế có lẽ không có tim. Không phải là hoàn toàn không có. Có lẽ ông đã từng có chứ, nhưng ông đã đánh đổi nó cho một điều gì lớn lao hơn, như là quyền năng để xây dựng nên vũ trụ này chẳng hạn. Vậy nên bây giờ, ông là một sinh vật không tim. Nên con người ta khi cầu xin Thượng Đế cho chuyện tư lợi cá nhân, ông chẳng giúp họ toại nguyện được. Ông đã tặng cho những linh hồn món quà quý giá nhất từ mê cung lý trí quyền năng của mình rồi. Bây giờ Đấng Sáng Tạo đang ngồi xếp bằng ở đâu đó chơi bắn chun, lâu lâu lại liếc nhìn những tạo phẩm diệu kì ngày xưa.

- Vì giờ tôi đã lớn, nên không còn nhiều người hỏi lớn lên con muốn làm gì nữa. Nhưng nếu có ai đó hỏi tôi muốn làm gì khi già đi, có lẽ tôi sẽ nói: - Thượng Đế. (cười)

---------

Thỉnh thoảng tôi nghĩ, có lẽ Thiên Đàng và Địa Ngục làm gì có thật. Giả như có, giờ đây ở hai nơi đó cũng đang bùng nổ dân số như trên mặt đất. Hẳn phải chật đến nỗi thỉnh thoảng Thiên Đàng làm lọt xuống một người mặc váy dài trắng, đeo cánh giả, miệng hát nghêu ngao, hoặc Địa Ngục đẩy trồi từ dưới đất lên một kẻ mặt đen, mình đỏ, người chằng chịt dây xích, luôn la ó chửi bới những điều bạo nghiệt.

Cả kiếp luân hồi cũng vậy. Ngày xưa trên Trái Đất chỉ có vài mống người sống rải rác thôi. Bây giờ nhiều thế này, chỉ cần một phép trừ đơn giản là có thể hỏi phần dôi ra từ đâu mà có? Tất cả đều là từ trí tưởng tượng của con người. Tôn giáo cũng là tưởng tượng của con người. Dường như là mọi thứ. Có thể là cả vật chất nữa, cũng từ tưởng tượng mà ra, tôi đâu biết, ai mà biết được. Biết đâu cả thế giới này chỉ là một giấc mộng dài.

- Tôi rất yêu trí tưởng tượng của con người. Tôi cũng yêu những tôn giáo, bởi vì đó là những sản phẩm kiệt xuất của trí tưởng tượng từ các thời đại.

---------

Có một bộ phim. Trong bộ phim có một nhân vật anh hùng. Đối trọng với anh là nhân vật phản diện Bạch Tuột. Thực chất, chính hắn và đầu óc kiệt xuất của hắn đã tạo nên sự bất tử của nhân vật anh hùng, nhưng đó là một câu chuyện khác.

Điều tôi muốn nhắc đến là một điều nhân vật phản diện Bạch Tuột này nói: Con người ta, sống nhưng luôn luôn nghĩ và hành động vì cái chết. Họ ăn, ngủ để khỏi phải chết. Họ làm tình, để sinh con, duy trì nòi giống, để lại hạt mầm trong cuộc sống, để khỏi phải chết. Họ gây chiến tranh vì muốn giàu có, để khỏi phải chết. Họ xây những tòa nhà to lớn, tạo nên những kiệt tác nghệ thuật để nhân loại tưởng nhớ, để không thể thực sự chết.

Thử tưởng tượng tôi là một con người bất tử. Tôi không sống đến bảy mươi tuổi, mà sống đến bảy trăm, bảy nghìn, thậm chí bảy triệu tuổi. Tôi biết hết tất cả mọi chuyện. Tôi thấy hết tất cả những khả năng. Tôi hiểu hết cách mà xã hội, con người, cuộc sống vận động. Và điều tồi tệ nhất là cứ trong một khoảnh nhỏ của cuộc đời dài dòng của mình, tôi phải nhìn những người thương yêu ra đi. Chịu đựng đi chịu đựng lại cùng một nỗi đau. Mỗi lần đều xuất hiện với tất cả sức mạnh dữ dội của nó. Mọi thứ đều cũ đi, chỉ có nỗi đau là luôn mới mẻ. Đó không còn là một cuộc vật lộn với cái chết. Đó là một cuộc vật lộn với sự sống. Và câu hỏi trở thành, khi nào thì tôi sẽ tự giết mình đi?

Không thể dung hòa với cái bình chứa mình, thực sự là rất cô đơn..

- Ta đi thật dài để quay về, như tìm về mẹ thương yêu, với cái chết - sự cô đơn cuối cùng - điều vĩ đại nhất và duy nhất từng có ý nghĩa trong đời người.

 ---------


3 nhận xét:

  1. Cậu đã đọc tập 2 Future của bộ Hi no Tori (Tezuka Osamu) chưa? Có nhiều thứ y như những gì cậu viết ấy.

    Trả lờiXóa
  2. http://www.youtube.com/watch?v=DhmRKlIOVg4 A bonus.

    Trả lờiXóa
  3. @ Hiển: tớ chưa đọc nữa : - p
    @ Sierade: thx Aut :)

    Trả lờiXóa