Thứ Ba, 23 tháng 2, 2010

những mảng da non từ một trái tim méo toàn sẹo.

1.
Tôi yêu ba mẹ
lớn đến nỗi
tôi tự nhủ rằng ngày ba mẹ ra đi cũng là ngày tôi sẽ tự mình giải thoát.

2.
Tôi ghét trường học
cả một xã hội bộ tịch, nói bộ tịch, làm bộ tịch, sống bộ tịch.
anh từng nói: giá nếu như tất cả chúng ta đi học đều mang mặt nạ; thiệt là mới lạ, thiệt là đẹp đẽ khi ta chẳng còn biết ai là ai nữa, mạnh ai nấy sống
còn tôi muốn thét lên với anh rằng: không phải chúng ta đều đang làm vậy sao anh?
những cái mẽ màu mè, xấu đấy đẹp đấy, mục ruỗng, thối hoắc, mà ai ai cũng vờ ồ tao có ngửi thấy đâu.
Rác rưởi quá.




~~~



xực lấy xực để.
~~~




có điều tôi nghĩ tôi nghe, tôi nói tôi hiểu, não tôi giống như một khán phòng cách âm.
tự chủ đủ để không làm gì thật.
tự chủ thật gớm guốc.
~~~







"Tôi ghét xã hội
cả một xã hội bộ tịch, nói bộ tịch, làm bộ tịch, sống bộ tịch
..."

3.
Tôi không còn có thể o ép bản thân mình nữa
đừng trách tôi vô tình:
- Cậu thật ghê. Tôi thật ghê cậu.
sao cậu không thể nhận ra bất cứ cái gì sớm một chút?
sao cậu cứ phải chờ tôi làm những điều tồi tệ?
tôi thương hại cậu.
tôi thương hại nốt cả tôi.

4.
đầu tôm nghe kiểu nhạc dễ thương quên sầu.
đầu tôm thông minh và nhớ rất lâu.
đầu tôm có thể rất nhanh chạm đến những mâu thuẫn không ngờ thấy bên trong một con người.
đầu tôm yêu hạnh phúc.
đầu tôm gọi điện thoại cho tôi nhiều giờ liền hằng đêm.
đầu tôm giật kính của tôi để tôi ở lại chơi đến một giờ chiều.
đầu tôm còn giữ dải buộc tóc màu tím của tôi, bởi vì nó muốn thấy cái sự thả tóc vô nghĩa này diễn ra.

đầu tôm cầu hôn tôi, giờ nó rút lời lại rồi; tôi không chắc nó có buồn hay không.
đầu tôm là một đứa trẻ con mê mải dằn vặt về những giá trị của bạn thân.
đầu tôm nói nó rất ích kỉ,
còn tôi nói đầu tôm đã ôm một cái bình nước rồi, nó chỉ còn cần học cách làm đổ nước trong cái bình ra.

5.
tôi đi đến ánh sáng,
bởi vì tôi chỉ là một kẻ trần gian.

6.
tôi không thích nước lắm.
tôi không thích hạnh phúc.
tôi cũng không biết mình có thích quả tròn không.
tôi từng thích mây, nhưng giờ thì tôi biết mây mãi ở một nơi vĩnh viễn xa xôi.

7.
trái tim tôi vừa đi vừa vỡ ra
những trái tim đều vừa đi vừa vỡ ra
rồi chúng tự nhặt lấy từng mảnh vỡ, nắm thật chặt
và mạnh mẽ tiến lên.
có thứ hồ mầu nhiệm nào đâu?
Những trái tim! Hãy cứ vỡ ra thôi.


2 nhận xét:

  1. Ưm bạn này đọc "Bắt trẻ đồng xanh" chưa ta?

    Trả lờiXóa
  2. đã rồi. vừa đọc, nên còn ít dư âm.

    Trả lờiXóa