Thứ Ba, 1 tháng 11, 2011

hẹn gặp lại, tháng mười..



Tôi cố gắng hơn. Chăm chỉ hơn. Chuyên tâm hơn. Tôi vẽ nhiều hơn, càng lúc càng vẽ giấy lớn hơn, học cách trượt thước trong lớp đồ án, học cách đi màu trong lớp hội họa, học cách sketch cho bài kiến trúc nhập môn, hoàn thành seminar cho nhóm trong lớp triết. Tôi cũng mua bút dạ, sổ tay, cũng đi uống nước lề đường như những người xung quanh. Người ta nói tôi là sinh viên kiến trúc. Ừ nhỉ, tôi cứ quên mất chuyện đó đấy. Tôi cứ thấy không giống lắm. 

Tôi chỉ mỗi ngày đều cố làm nhiều thứ để quên đi nỗi tuyệt vọng của mình. 

Có gì để tuyệt vọng, tôi hoàn toàn không biết. 

Nó là một cảm giác không rũ bỏ được, không trốn chạy được, không kiềm chế được. Hét lên để được nghe thấy cũng không xong. Nhìn lên trời thì nỗi buồn có trôi đi như mây trắng trôi về chân trời? Cầm tay một người bạn thì bạn có cảm thấy nỗi sợ run rẩy trong lòng bàn tay tôi? 

Tôi không có tiếng nói của mình. Những quyết định của tôi trước giờ đều là cố gắng cho chuyến đi tìm tiếng nói miệt mài, dông dài không kết thúc này. 

“Đây là cách để thể hiện bản thân tôi. Đây là tiếng nói của tôi.” Tôi mãi mãi muốn mình có thể nói một câu như thế đấy. 

Còn có nhiều chuyến đi phải đi. 


Odyssey cũng từng có nhiều chuyến đi. Anh ta lao mình vào những cuộc phiêu lưu bằng sức lực của một nỗi hoài hương da diết. Tìm cội nguồn. Cũng là tìm nhân dạng của chính mình. Bằng một nỗi khát khao không cạn kiệt, con người theo đuổi hành trình rong ruổi đuổi theo tự do. 

Nghiệt ngã thay, hạnh phúc chỉ nằm trên con đường. Vùng đất bị mất được tìm thấy, là sự phục hồi, nhưng cũng là một dạng giam cầm.



Tôi có thể đang đứng ở đây, điều đó không biến “đây” thành vùng đất bị mất. 

Khi đi đến những nơi khác, tôi để lại nhiều hơn những vùng đất bị mất phía sau. 

Những vùng đất bị mất không bao giờ có thể được tìm thấy, thì tôi mãi mãi đi tìm chúng. 

Thế đấy. 

Drifted (Explored)

4 nhận xét:

  1. Bạn có những suy nghĩ rất giống mình; khác là ở chỗ, bạn có thể viết chúng ra thành điều khiến người khác cảm nhận được. Có ai từng nói rằng bạn nên viết một cuốn sách chưa nhỉ?
    Nhân tiện, bạn ju hoc Kiến trúc à? Rất vui nếu được làm quen với bạn; mình là sv kinh tế và rất thèm được học kiến trúc.

    Trả lờiXóa
  2. viết sách người ta cần tài năng, cái duyên và cả say mê nữa. mình nghĩ mình không hội tụ cả ba thứ đó. chỉ là viết để hiểu bản thân hơn thôi.

    à. đúng là mình học Kiến trúc. chào hàng-xóm-Kinh-tế :)

    Trả lờiXóa
  3. Cũng không hẳn đâu ju, cái quan trọng là sự trải nghiệm; cái cảm giác trải nghiệm đủ mạnh, đủ cuốn hút để người ta khao khát chia sẻ với người khác.
    Chúc bạn một ngày 11/11/2011 nhiều ý nghĩa!
    ( Có khi nào tụi mình gặp nhau rồi không nhỉ :D.)

    Trả lờiXóa
  4. Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ :)

    Trả lờiXóa