Những nốt nhạc
vẫn sóng sánh như nước.
Tôi vẫn trông
chờ, và dõi theo sự trông chờ của mình.
Tôi vẫn thương
yêu, và lạnh lùng nhìn những vết thương mới xuất hiện mỗi ngày.
Buồn phận đơn
độc, nhưng vẫn không làm gì để thay đổi. Vốn dĩ tôi cũng không có một hình mẫu
cuộc sống nào khác.
Có một người lắng
nghe, hoặc nhiều người. Có những câu chuyện để được nghe kể, để kể. Có thể ngồi
ngắm cá, tập đàn. Có thể vẽ, viết, nghe nhạc, đọc sách hoặc nằm mơ. Có một đám đông
để giấu mình. Có sự yên lặng để cảm thấy tĩnh tại bình yên. Có cố gắng. Có bản
thân đơn nhất.
Có sự cứu rỗi cho
một cuộc sống nhiều tội lỗi và vô vi.
Như thế là có quá
nhiều thứ rồi.
Chỉ có hy vọng
vào một sự tồn tại tốt đẹp hơn, tôi đã từng tìm thấy, tức là cũng đánh mất rồi, mà thôi.
| MamaOwlPhoto - flickr.com |
Thấy Ju comment bài Wall-E của tớ, tự nhiên nhớ hồi đó có comment 1 bài về Ratatouille của Ju.
Trả lờiXóaừ. viết về nostalgia hay quá. lúc đó tớ giống như đang chết chìm vớ được cái phao.
Trả lờiXóa