Lúc tiễn Kimi
về, mưa lấp xấp rơi trên những tán lá xanh. Sài Gòn lại buồn bã xoay vòng. Đột nhiên làm tôi nghĩ ngợi về mối quan hệ kỳ lạ này.
Khoảng thời gian tốt đẹp bên cạnh nhau, chiết tách từ năm tinh cầu cô đơn. Ký ức quý giá như vậy, giờ lại có thể trở thành ước vọng trong lòng, thì mãi mãi về sau cũng không thể nào quên.
Có cố gắng nhét
vào, đóng thật chặt cái hộp ký ức lại thì cũng không thể ngăn bản thân mở ra ngắm nhìn.
Cũng không đành lòng chia xa.
Còn bây giờ,
dù tôi và Kimi có qua lại với nhau nhiều, nhưng không có nghĩa là mối quan hệ này có
thể đi đâu xa hơn. Chỉ là một cách để giữ lại một mảnh vụn còn sót từ một tấm
gương đã vỡ. Ở bên nhau để được nhớ về những gì đã qua, để níu kéo quá khứ.
Ngõ cụt vắng
vẻ có hai kẻ khờ không nỡ rời đi.
Buồn thế đó.
Đau lòng thế đó.
.
![]() | |
| www.flickr.com |

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét