Những cánh hoa trắng mỏng mảnh, rót hương thơm dịu dàng của mình vào chiếc ly đã vỡ. Cô bé khoác tấm áo mỏng màu vàng nhạt, nhẹ nhàng cúi xuống bên cạnh, đưa lòng bàn tay ra hứng dòng chất lỏng vô hình. Trong khoảnh khắc dịu dàng ấy, đêm từ chối tan đi.
Trong lòng đã lâu chưa thấy bình thản như vậy.
Quãng đường nhỏ cuối cùng cũng đã đi đến nơi.
Trên đường, gặp qua nhiều người. Mỗi người mang theo ngọn nến của mình. Trong ánh mắt đều thấy lấp lánh ánh sáng trong tim. Tôi dù thế nào, với mỗi người quen, đều cảm thấy rất quý mến. Từng mối quen biết đều đáng quý, đều đã có chỗ, rất gọn gàng trong ký ức.
Những cuộc hội ngộ càng lớn, càng vui, lúc tàn để lại trong lòng càng nhiều tiếc nuối.
Hoa trăng nở rồi tàn chỉ trong một đêm. Không có niềm vui nào trọn vẹn. Chỉ cố rất vui, rất buồn, rồi lại đi. Thỉnh thoảng, khi nhớ, lại tự ôm chặt lấy chính mình.
Ở ngã ba này, bây giờ tôi sẽ nói lời tạm biệt của mình. Lời nói sáo rỗng, sợ rằng sẽ trở nên câm lặng. Tôi trước sau không thể hết sợ sự quên lãng. Ở ngã ba này, tôi sẽ giữ lại nỗi buồn dợn lòng ai. Ở ngã ba này, chỉ muốn gửi đi lời chúc bình an.
Gần đây, tôi đã bắt đầu quen với những cuộc chia tay. Chúng xảy ra nhiều và liên tục. Đến rất nhanh, và cũng bỏ đi rất nhanh, chỉ để lại cám giác trống rỗng làm quà. Ngày trôi. Rồi cuộc chia tay khác lại đến, cũng lại đi rất nhanh.
Dù có quen hay không, cũng phải học cách chấp nhận.
Những người đã từng là quan trọng, sẽ không thể nào quên, Lúc có cơ hội sẽ lại đến chào hỏi. Vậy là được rồi. Là lời tự nhủ với lòng, cũng không phải nói dối. Vì vậy sẽ có thể sớm vui lên.
Chỉ có hoa trăng buồn nỗi chỉ nở một lần. Có nở lại cũng không thể rực rỡ theo cách cũ mà thôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét