Cuối cùng em cũng bỏ tôi mà đi.
Thật ra là em đi để mọi người lại.
Trong số mọi người ấy chẳng may mà có tôi.
Phải nói như thế để rõ hơn vị trí em và tôi. Ở đâu. Trong lòng nhau.
Quen biết nhau, hiểu nhau, hy vọng rồi thất vọng, vui nhiều, buồn cũng nhiều. Một mối quan hệ nhiều lỗi. Đôi lúc, còn nghĩ rằng một nỗi đau nào đó trên đường đã dữ dội hơn tất cả xúc cảm mình đã từng trải qua. Nhưng rồi chỉ cần cố gắng nhích thêm một bước, nỗi buồn lại trở nên thật nhỏ bé và vô hại.
Quãng thời gian bên nhau chứa đựng những ký ức chói chang như một giấc mơ giữa trưa hè ong ả. Trong mơ thấy mình cố chạy rất nhanh, vừa để thoát khỏi cái gì, vừa để đuổi bắt cái gì, không rõ. Em, tôi, những gạch ngang vừa ngăn vừa nối ở giữa, cùng tạo thành một vòng tròn đã-từng rất sống, rất thực. Đến nỗi làm tôi những tưởng khi bước chân ra khỏi, sẽ có thể cầm trong tay những khung hình khắc nổi không thể nào phai mờ.
Vậy mà khi tỉnh lại, nắng đã vội tan. Không còn nhớ một ký ức nào thành hình. Nhiều ngày liền đã qua được chôn sâu dưới tầng tầng lớp lớp sương mù trong một đêm không trăng u hoài.
Câu chuyện được luân phiên viết ra bởi những ngón tay vụng về. Việc có thể viết tiếp nó hay không, tôi không cho phép mình được đặt niềm tin. Cũng chưa bao giờ có đủ cuồng nhiệt để chờ đợi. Lòng cạn, miệng khô đắng, không thể phát thành một lời nào có ý nghĩa.
Nếu quên đi một thời gian, tôi biết mình sẽ ổn.
Chỉ có. Giấc mơ của chúng ta. Câu chuyện của chúng ta. Sẽ bị đông lại ở thời điểm này.
Lơ lửng.
Không biết điểm kết thúc.
Cũng không rõ liệu có ngày gặp lại.
Không còn có thể làm gì nữa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét