Thứ Sáu, 2 tháng 7, 2010

02.07.10

Trời Sài Gòn chạng vạng trở lạnh, cắt vào da thịt nghe se se. Tôi lại đi trên quãng đường xưa ngắn ngủi, nhìn thế giới đang bận rộn lao đi và ánh sáng trắng hắt ra từ những ô cửa sổ. Lòng thấy bâng khuâng, không gian ấy vừa đầy lại vừa vơi.

Chiếc xe buýt chòng chành, những cái tay cầm lắc lư, những ô cửa sổ lắc lư, những con người lắc lư. Ngồi ở một băng ghế, ôm trái banh màu cam, và an toàn. Suy nghĩ biến thành từng dải trôi qua tay dềnh dàng ở xung quanh, trên trần, dưới sàn. Muốn nắm lại, chụp lấy, như hai bé gái váy hồng tung tăng và trò chơi bắt bướm ở tượng đài Trần Nguyên Hãn ngày nào. Những đứa trẻ luôn sở hữu những niềm vui bình dị nhất, mà hoan hỉ nhất. Vậy mà tất cả những gì đang thật sự diễn ra là sự buông xuôi. Chỉ là một cái cây giữa bão tố. Lắc lư, lắc lư.

Nhìn lại quá khứ, hình như bản thân không còn ôm ấp cuộc sống trong sự yêu thương nhỏ nhẹ đó nữa. Cái nhìn dịu dàng trong nhiệt huyết mãnh liệt ấy, một ngày nọ ôm lấy những mảnh tốt đẹp và đơn giản là bước đi, về phía hư vô vĩnh hằng, để lại một kẻ còn bận bịu mê mải với những cố gắng đôi lúc tưởng chừng như vô nghĩa. Một cách êm ái và bình thản đến thế. Không có thanh âm rầm rộ hay những lời an lành như những ngày gần Giáng Sinh.

Điều gì đang thực sự diễn ra sau tấm gương? Bóng tối và nhịp điệu len lỏi của nỗi đau. Đến rồi lại đi, đến rồi lại đi. Tuần hòan. Là bóng tối và nhịp điệu của nỗi đau.

Một vài điều tôi đọc được, ngắn ngủi và cộc lốc, tưởng sẽ vô hại và đi qua nhanh thôi, nhưng trở thành những cái tát. Những bức tường đột ngột biến thành những tấm giấy mỏng manh bị cào rách bươm. Những gì nhận biết được sau đó là những chai nước rỗng và trần nhà với khuôn mặt tròn vàng vọt đang cười yếu ớt. Có thật hạnh phúc là có một việc để làm và có một người để yêu không?

Bắt đầu thực sự thích những lúc chơi đàn và những giờ học bóng rổ. Chỉ còn những nốt nhạc và nửa cung thăng giáng; chỉ còn quả banh, rổ, sân bóng và những nụ cười. Không còn tôi nữa, tôi tan vào chúng mất rồi. / Rất thích cô giáo mới, cô ấy nhắc cho tôi nhớ về người chị họ vô cùng tốt bụng. Có thời chúng tôi rất thân thiết, bây giờ nếu cần có lẽ cũng vẫn có thể. :)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét