Tôi nói thật nhé. Tôi chẳng biết. Lúc tôi viết ra những điều này, tôi cũng không quan tâm xem tôi có còn quan tâm nó là gì nữa hay không. Là trường sinh dược Elixir, Morphine, độc chất Cyanua, hàng trắng Sexodus, thuốc lá Black Captain hay rượu X.O. Là cục kim cương, cục phô mai, queso, cục băng, cục bông gòn, cục mút hay cục đá, cục đất... Là cái gì, tôi cũng không thể ngưng lao vào nó rồi lại lê bước ra, lành lặn lại chỉ để thêm nhiều những đau đớn đang chờ đợi phía trước... Họ ở đâu đó, một người quen, một người lạ, hay một kẻ nửa lạ nửa quen, định mệnh kế tiếp của tôi nhất định ở đâu đó, chờ tôi đến để tìm thấy họ, như tôi chờ họ ngước mắt lên để nhìn thấy tôi. Tất cả lại cảm giác ảo tưởng như làn sương đêm, rồi tan biến đi trước khi ánh nắng về, như chưa bao giờ tồn tại hay diễn ra... như “sương khói phôi pha”. Tôi đi thật nhanh, thật nhiều, thật dài, chỉ lại đánh một vòng tròn về điểm xuất phát của sự trống trải, cô độc đến quẫn trí khi thêm một đôi cánh nữa bay vào đêm tối.
Nếu có một nơi nào đó, tôi được gặp tất cả những người tôi đã, đang và sẽ yêu trong kiếp này, được ở bên nhau, sẽ làm tất cả những việc muốn làm cùng nhau, nói những chuyện mà ở trần gian này đã chẳng cho nhau một cơ hội để diễn đạt; là tôi chẳng cho mình một cơ hội, để một lần được thực sự biết, liệu họ có thể thật sự yêu tôi, và liệu tình yêu của tôi khả dĩ lâu bền.... và rồi cuối cùng sẽ chân thành, thật chân thành, nhìn-thấy-nhau. Nhất định có một nơi như thế *cười cười*. Là thiên đường đấy. Thiên đường chỉ là như thế thôi. Trông nó có thể thật tệ hại, giống như địa ngục, tăm tối, bão lửa, như vũ trụ của tôi vậy. Những con người ở đó, là những thiên sứ hòan hảo, cũng có thể là những ác quỷ bất toàn đầy tội lỗi. Chẳng sao cả, chẳng quan trọng, ở thiên đường, chẳng còn ranh giới gì nữa. Tôi chỉ cần chăm chỉ yêu thương bản chất đẹp một cách trọn vẹn tôi tìm thấy ở họ mà thôi."
#~
Có một số điều là mãi mãi. Số còn lại, là phần lớn, thì không. Người ta gọi chúng là phù phiếm, hoặc là mãi-mãi của chỉ một thời đoạn. Và con người sống tiếp sau những nỗi đau là để quên đi, hoặc cố gắng để quên đi. Một số người khác sống là để cầm tay những kẻ khốn khổ khốn nạn, dắt chúng đi tiếp, bắt chúng sống tiếp. Con người chúng ta sinh ra trên cõi đời này là để cứu rỗi lẫn nhau như thế đấy. Đấng Cứu Rỗi của nhau, Thần Hộ mệnh của nhau, khoảnh trời xanh sau những ô cửa nứt nẻ của nhau.
Có thể cho phép một (số) người nào đó trở thành điều như vậy đối với mình, và bản thân trở thành điều tương tự đối với họ, đó là một sự sung sướng, sự sung sướng của một kẻ đã bước đến đoạn kết của hành trình đi tìm cực lạc. Nhưng mà đó là câu chuyện khác mất rồi. Của cả một đời truân chuyên mất rồi...
Ký ức kimi kí gửi, thấy rõ nhất một điều. Là dằn vặt về luân lý mâu thuẫn với ước vọng mưu cầu hạnh phúc, có thể trở thành một nỗi ám ảnh dài lâu. Nhưng đó chỉ là một cái bẫy thôi mà. Đơn giản chỉ là theo đuổi, hay không theo đuổi. Một ngã ba đường. Cô bé Mèo con ấy, lại biết chuyện của kimi, (có phải là Dương không?); thực sự đã làm tốt hết khả năng rồi; khả năng của cô bé ấy, hay của bất cứ con người nào khác. Hãy nhìn xem kimi, cô bé ấy đã nói rằng Có, ai cũng có quyền ấy cả, cơ mà. Cô bé ấy đã trả lời Có đấy. Dẹp bớt những dấu chấm đó đi. Chúng chỉ là một sự chần chừ vô nghĩa thôi. Hãy chú tâm vào chữ Có ấy. Thậm chí khi kimi hỏi, kimi cũng đã biết câu trả lời mà? Càng chắc chắn hơn kimi muốn câu trả lời ấy... Sao lại do dự khi đã có được lời khẳng định mình muốn chứ?
Đôi lần, cũng nghĩ về khả năng kéo kimi ra khỏi cái vũng đầm lầy cát ở giữa tấm lòng yêu thương trinh bạch. Một trũng xoáy cứ sâu hoăm hoắm dần. Khi đã khoét qua rồi, những tưởng kimi có thể nhìn thấy đáy của nỗi đau, nhưng thực tế, kimi chỉ chạm vào cánh cổng dẫn đến với những vương quốc của những thống thiết khác, mới mẻ hơn, nặng nề hơn, bi thương hơn. Số phận đã chưa bao giờ công bằng, nếu chỉ nhìn ngày một ngày hai. Còn những định mệnh lại chưa bao giờ công bằng với kimi. Giá như đưa được kimi đến một cánh đồng thanh thản, với mặt trời se lạnh và những cánh diều bay trong nắng, Giá như là thế, kimi ạ. Chắc chắn sẽ giống như tìm thấy một vì sao sáng lấp lánh trong đêm. Nhưng mà rốt cuộc, cũng không vì lý do cao quý như thế mà thay đổi. Vẫn chỉ là một cục băng/bông/phômai/mút/đá lững lờ trôi qua những quang cảnh tiêu điều mà thôi. Vẫn là yêu sự tự do hơn. Vẫn là, không thể sánh được, với hoa bồ công anh dưới lồng trời lộng gió.
Nhưng thời gian lại là một điều kì diệu khác. Chúng trôi đi, như một sự công bằng cứ nhất mực là phải xảy ra. Thoảng hoặc, người ta thấy chúng như một lưỡi dao sắc, đôi khi, lại trìu mến như nhìn một trường đoạn khỏa khuây. Nhờ thời gian, mỗi ngày mọi người đều lớn lên. Không phải là trưởng thành. Là lớn lên khỏi những điều đã trải qua trong quá khứ. Hôm nay, tôi lớn lên khỏi hôm qua, ngày mai tôi lớn thêm một chút nữa, khỏi hôm nay. Để đến một điểm nào đó có thể nhìn lại và chiêm nghiệm. Và ngày hôm nay, ta lựa chọn cho cái khỏanh-khắc-chiêm-nghiệm-vô-giá-ở-xa-tít-trong-tương-lai ấy. Hoặc là lúc ấy quá khứ trở thành một ảo tưởng, huyễn hoặc, một lời nói dối; hoặc là lúc ấy quá khứ vẫn chưa bao giờ có thể tuột khỏi đôi tay. Bây giờ, hãy thay thế tất cả những từ “quá khứ” trong đoạn văn thành từ “nỗi đau”, và tự hỏi bản thân rằng: kimi muốn thấy điều gì, kimi, ở vũ trụ hiện hữu lúc ấy, thực sự, khao khát, chân thành, mong muốn, thấy điều gì.
Và bắt đầu sống cho điều đó.
Đi đi.
~ Giấc mộng đêm hè
Q.,
16.07.10
P/S: Những điều này có thể giúp ích cho kimi (là điều em đang hi vọng), nhưng cũng có thể không. Là em lúc viết hiểu nó, nhưng cũng có thể lúc đọc lại nó em sẽ không hiểu, có thể mọi người cũng không hiểu. Chỉ là những suy nghĩ trong đêm, và không muốn để nó tuột đi, như đêm dài trôi qua trong giấc ngủ. Cũng đã “canh me” để gửi vào đúng ngày hôm nay, vì lúc về, có thể kimi đã vào học mất rồi. Gặp mặt những Chủ nhật sau đó có thể mãi mãi chỉ còn là lời hứa mà thôi. Kẻ tham lam này lại muốn những suy nghĩ ngu ngốc, ba hoa vớ vẩn này có thể ở quẩn quanh bên cạnh những lúc kimi cần. Sống tốt vào nhé!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét