mà thanh thản.
Note: muốn đăng kèm một bức vẽ của Robert Finale,
nhưng truyền không thông.
Giống như tối hôm trước, nghĩ đến kết thúc của một câu chuyện tuyệt vời. Ở một ngọn đồi tím với dòng sông xanh treo ngang thân cây. Quấn quanh những cành dài rồi đong đưa trong gió một nút thắt tròn rộng rãi. Và thêm một cái ghế cao vừa tầm đứng.
Nhất định phải có màu xanh.
Có một lần, tôi ngồi bó gối ngắm hoàng hôn ở cao ốc. Phát hiện ra rằng không cần phải có mưa mới có thể ngắm cầu vồng. Bầu trời lúc chạng vạng chính là một cái cầu vồng trầm sắc. Cung màu nóng rồi đến lạnh, xếp từ đường chân trời đến đỉnh đầu. Và màu đầu tiên hiện trong tầm mắt khi mặt trời khuất sau những tòa nhà cao dần giữa Sài Gòn sầm uất, đoán xem, không phải là màu đen mà người ta gán cho bóng đêm đâu. Là màu xanh pha chàm đấy, rất đậm, và chuyển vô cùng tinh tế.
Thực sự là một màu rất tuyệt, đúng không?
- có ý định bắt nó sau những sợi dây leo úa khô quấn quanh khung cửa sổ hoang tàn, vào một ngày gần đây thôi.
Giống như tối hôm trước, nghĩ đến kết thúc của một câu chuyện tuyệt vời. Ở một ngọn đồi tím với dòng sông xanh treo ngang thân cây. Quấn quanh những cành dài rồi đong đưa trong gió một nút thắt tròn rộng rãi. Và thêm một cái ghế cao vừa tầm đứng.
Nhất định phải có màu xanh.
Có một lần, tôi ngồi bó gối ngắm hoàng hôn ở cao ốc. Phát hiện ra rằng không cần phải có mưa mới có thể ngắm cầu vồng. Bầu trời lúc chạng vạng chính là một cái cầu vồng trầm sắc. Cung màu nóng rồi đến lạnh, xếp từ đường chân trời đến đỉnh đầu. Và màu đầu tiên hiện trong tầm mắt khi mặt trời khuất sau những tòa nhà cao dần giữa Sài Gòn sầm uất, đoán xem, không phải là màu đen mà người ta gán cho bóng đêm đâu. Là màu xanh pha chàm đấy, rất đậm, và chuyển vô cùng tinh tế.
Thực sự là một màu rất tuyệt, đúng không?
- có ý định bắt nó sau những sợi dây leo úa khô quấn quanh khung cửa sổ hoang tàn, vào một ngày gần đây thôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét