Chủ Nhật, 11 tháng 7, 2010

hình như có rất nhiều người sắp đi xa.

Cái cây xương rồng đó, chuyện về nó, hết rồi. Tôi giết nó. Bằng một chai nước đun sôi để nguội. Nghiêng 90 độ rồi đổ vào một mạch, nó ứ nước, rồi thối đi trong vài ngày. Một người nào đó vứt nó vào cái thùng rác màu xanh nước biển. Cũng có thể nó chưa chết đâu. Nhưng người nào đó đã vứt nó đi thôi. Nó là cây xương rồng, có thể sống ở những điều kiện khắc nghiệt nhất cơ mà. Chúng mọc ra những cái gai để trữ nước và sống dưới cái nắng điên cuồng ở sa mạc. Nếu nó không kiên cường như thế thì người ta không có lý do gì để gọi nó là cây xương rồng đâu.

Vẫn còn giữ cái chậu sứ màu trắng trên bàn ăn. Nên rất có thể nó vẫn còn sống đấy. Tái sinh ở cái đám xú uế ở bãi rác thành phố chẳng hạn. Rồi mọc lớn lên, lớn lên đến nỗi, những cành thật dài nhọn gai sẽ vươn đến cái chậu trắng sứ vẫn còn được giữ trên bàn ăn. Ừ. Khả dĩ.

Mặc dù. Là tôi. Chính tôi đã giết nó.

Nhưng có thể nó chưa chết. Chỉ là người nào đó đã vứt nó đi rồi mà thôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét