Người lạ. Người quen. Người vừa lạ vừa quen. Cứ đến rồi lại đi. Như ngày hè nắng hạt. Như gió bươn qua vai. Như một cái cây chết. Đến rồi lại đi. Như mây bồng trôi. Hay tốt hơn là như thế? Cứ đến, cứ đi.
Ừ.
Còn tôi chỉ muốn đứng lại thôi. Ngừng lại, và mặc kệ tất cả. Không chảy cùng dòng nước nữa. Tôi không biết nó sẽ chảy đi đâu, sẽ đưa những cuộn sóng li ti sóng sánh những hình ảnh câm lặng về đâu. Tôi đã lấy lời nguyện từ đáy lòng, đặt lên tay, rồi thổi đến chúng, đến những kẻ vẫn chảy cùng dòng nước. Nhưng tôi cũng đã nhìn những thấy những cụm cỏ bốn lá của hạnh phúc và không thể dừng lại để đặt chúng vào những lọ mật ong. Vậy nên, dừng lại thôi, hồ như là chạy trốn ấy. Nhưng mà thật sự là phải dừng lại thôi.
Không thể nào quên đi những điều tốt đẹp được. Giống như là bản năng. Nếu như tôi gặp một kẻ nào đó quên đi những điều tốt đẹp, tôi hẳn sẽ gọi hắn là kẻ điên. Như một trong hàng ngàn những định nghĩa dịu dàng về sự điên cuồng.
Vậy nên tôi lại tự hỏi, hay là quay về? Nhưng mà ở đó vốn dĩ chẳng còn gì nữa. Giống như một căn phòng trống rỗng với giấy dán tường là những mảnh tin báo; và một cánh cửa cắm chi chít những tấm hình. Dùng để cho nước chảy ra. Còn tôi thì muốn đi vào. Tìm thấy những điều tốt đẹp, quẩn quanh, rồi không thể đi ra nữa. Vì quên mất. Vì tan vào nó mất. Căn phòng ấy, giống như một đất nước nọ, làm tất cả để đánh đuổi sự tàn phá như lốc quét của chiến tranh và sau đó, lại tìm thấy chính bản thân hơ hoác như một nấm mồ.
Tệ hại thật.
Ước gì cứ có thể quên đi những điều tốt đẹp.
Truyện ngắn của Pam Houston, có một chi tiết. Một cô gái ấy cứ không thể nào ngừng nhìn thấy "mọi người yêu, và không bao giờ được yêu lại. Không một ngoại lệ." Nhưng vẫn có những con thiên nga vươn chiếc cổ dài kiêu hãnh, những cánh hồng đỏ thắm bên hồ và một chú rể tưởng tượng bước cùng cô vào hạnh phúc. Một trong hàng ngàn bước nữa về phía vĩnh hằng hạnh phúc.
Nơi này không bao giờ mưa. Chỉ có nắng, và gió lạnh.
Ừ.
Còn tôi chỉ muốn đứng lại thôi. Ngừng lại, và mặc kệ tất cả. Không chảy cùng dòng nước nữa. Tôi không biết nó sẽ chảy đi đâu, sẽ đưa những cuộn sóng li ti sóng sánh những hình ảnh câm lặng về đâu. Tôi đã lấy lời nguyện từ đáy lòng, đặt lên tay, rồi thổi đến chúng, đến những kẻ vẫn chảy cùng dòng nước. Nhưng tôi cũng đã nhìn những thấy những cụm cỏ bốn lá của hạnh phúc và không thể dừng lại để đặt chúng vào những lọ mật ong. Vậy nên, dừng lại thôi, hồ như là chạy trốn ấy. Nhưng mà thật sự là phải dừng lại thôi.
Không thể nào quên đi những điều tốt đẹp được. Giống như là bản năng. Nếu như tôi gặp một kẻ nào đó quên đi những điều tốt đẹp, tôi hẳn sẽ gọi hắn là kẻ điên. Như một trong hàng ngàn những định nghĩa dịu dàng về sự điên cuồng.
Vậy nên tôi lại tự hỏi, hay là quay về? Nhưng mà ở đó vốn dĩ chẳng còn gì nữa. Giống như một căn phòng trống rỗng với giấy dán tường là những mảnh tin báo; và một cánh cửa cắm chi chít những tấm hình. Dùng để cho nước chảy ra. Còn tôi thì muốn đi vào. Tìm thấy những điều tốt đẹp, quẩn quanh, rồi không thể đi ra nữa. Vì quên mất. Vì tan vào nó mất. Căn phòng ấy, giống như một đất nước nọ, làm tất cả để đánh đuổi sự tàn phá như lốc quét của chiến tranh và sau đó, lại tìm thấy chính bản thân hơ hoác như một nấm mồ.
Tệ hại thật.
Ước gì cứ có thể quên đi những điều tốt đẹp.
Truyện ngắn của Pam Houston, có một chi tiết. Một cô gái ấy cứ không thể nào ngừng nhìn thấy "mọi người yêu, và không bao giờ được yêu lại. Không một ngoại lệ." Nhưng vẫn có những con thiên nga vươn chiếc cổ dài kiêu hãnh, những cánh hồng đỏ thắm bên hồ và một chú rể tưởng tượng bước cùng cô vào hạnh phúc. Một trong hàng ngàn bước nữa về phía vĩnh hằng hạnh phúc.
Nơi này không bao giờ mưa. Chỉ có nắng, và gió lạnh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét