Nhưng trong bóng tối hoàn toàn, hắn bảo không kẻ nào có thể biết được điều gì đang diễn ra cả.
Lúc tôi học lớp Bảy, cô giáo dạy môn Đạo Đức Công Dân tên Minh. Cô có dáng người dong dỏng cao và một giọng nói hiền hòa dìu dịu. Chúng tôi thường chạy bài trước chương trình, nên vào giờ trống lũ trẻ nhỏ tò mò vòi cô kể chuyện. Ma. Kinh dị. Trinh thám. Đó là khoảng thời gian tôi học được cách phân biệt ba thể loại đó. Giữa một biển những tình tiết gay cấn cô Minh kể, có một hình ảnh ám muội đến tê tái vẫn không thể chảy trôi qua được.
- Những người đàn ông phạm trọng tội với 'tổ chức' được vứt vào đó, như những bọc rác lớn tướng biết kêu gào. Chỉ vài tiếng đồng hồ sau, những tiếng tru tréo, gào thét, chửi rủa, âm thanh của cả van xin và thù hằn nhỏ dần, rồi tắt hẳn. Chỉ vài giờ đồng hồ cho một sinh linh về với thanh vắng dưới ánh trăng. Những kẻ tội đồ gọi nơi đó là căn phòng hành quyết.
- Người ta cứu thoát được một người đàn ông hấp hối. Tất cả những gì được ghi chép lại từ những hình ảnh rời rạc trong ký ức của ông ta là bóng tối hoàn toàn và mùi máu tanh xộc lên mũi, những cái xác chồng lên nhau, chờ đến giai đoạn phân hủy. Hình như họ đều chết bằng cùng một cách, một phương thức hành hình của quỷ dữ trong căn phòng bé nhỏ, nhưng không ai sống sót để nhớ. Chỉ có bóng tối của nhận thức và tiềm thức nở những nụ cười gian trá bầu bạn.
.__________________.
- Hành lang trắng. Cửa sổ với những tấm màn trắng. Những chiếc đèn neon trắng chớp tắt. Những chiếc giường trắng, gối trắng, mền mùng trắng, kê la liệt. Đó là một hành lang bệnh viện bỏ hoang sáng lên thứ ánh sáng thần thánh.
- Người đàn ông với bộ đồ da nổi bật lên giữa khung cảnh trắng đến dại người. Ông ta chạy đuổi theo một mái tóc đỏ rực cứ bắt những ngã rẽ. Khi dồn đến đường cùng, nó quay lưng lại, giương mắt nhìn. Một bé gái bạch tạng với đôi mắt hồng ánh lên tia nhìn thiêu đốt. Những nét thanh tú trên khuôn mặt thiên thần nhíu lại, dúm díu, nó với tay tới kệ tủ tường kế bên, kéo ra một ngăn. Bên trong là một hài nhi còn thoi thóp, đỏ hỏn. Máu rỉ theo kẽ kệ tủ nhỏ giọt xuống đất.
- Cảnh tiếp theo là một tiếng hét dài thất thanh. Ánh sáng hoàn toàn trắng đến mê man...
Cũng trong một ngày hè úa khô ngược về trong quá khứ, tôi bắt được một cảnh trong một bộ phim đã không còn nhớ tên. Những hình ảnh đó luôn luôn hiện ra mỗi khi khái niệm về thứ 'ánh sáng hoàn toàn' vụt qua trong đầu.
Trái với bóng tối hoàn toàn, người ta cứ nghĩ 'ánh sáng hoàn toàn' là thanh tao, siêu trần, thánh thiện.
.~
Ánh sáng và bóng tối, bóng tối và ánh sáng, cái nào thực sự đáng sợ hơn?
...
Hình như đã từ lâu, tôi hiểu một cách chân thực thế nào là sức sống của những nỗi ám ảnh. Chúng không liên tục, không bền bỉ. Nhưng nhiều năm sau, chúng sẽ đột ngột quay về để bước theo ta qua đêm dài.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét