Sau khi chạy vòng quanh, tôi cuối cùng đã mua một quyển sổ.
Tôi rất thích đi mua sổ. Biết nó là một thú vui tao nhã và phù phiếm, nhưng tôi cứ bướng bỉnh thích. Cái cảm giác đứng một mình trước những hàng sổ nhấp nhô trên kệ mà lăn tăn: Cái nào sẽ hợp hơn ấy nhỉ? Rồi lật giở từng quyển, xem xét loại giấy, xem xét những hình họa tiết, xem xét bố cục từng trang, từng phần; có lúc nhiều đến hoa mắt. Cảm giác như xem một bộ phim hoạt hình không nội dung, những nhân vật hoàn toàn không liên quan cùng nắm tay nhau tung tăng nhảy múa qua khoảng không trước mắt, rất thú vị.
Thường, tôi hay mua sổ như quà tặng vào dịp sinh nhật bạn bè, muốn nghĩ rằng thứ mình tặng nhất định sẽ có ích. Bạn tôi có thể ghi chép vào đó, những điều vụn vặt, nho nhỏ hằng ngày, chuyện đời thường, ghi chú nhắc nhở, hay cả những bí mật. Những quyển sổ có thể sẽ chứa đựng rất nhiều, và được mang theo trong mình rất nhiều ý nghĩa khác nhau với từng cá nhân. Một phần thế giới của bạn tôi được viết trên quyển sổ của tôi. Vì vậy, để tặng, tôi hay lựa những quyển sổ màu sắc rực rỡ. Có khi là những con mèo hiền ngủ bên hiên hay chú gấu đang treo quần áo. Có khi là những tách cà phê tỏa khói nghi ngút trong những căn bếp nhiều màu. Có khi là những nhạc cụ nhỏ phát ra những âm sắc lặng lẽ, trong trẻo hay trầm mặc. Đều là những hình thù rất đáng yêu. Chọn như vậy, là mong cho cuộc sống của mọi người có chút tươi vui, trong sáng. Cách chọn có từ khi bắt đầu biết chọn sổ làm quà, cũng như một thói quen không bỏ được.
Lần này, mua sổ cho mình. Đột nhiên lại thấy không hứng thú trước những quyển quá cầu kỳ. Cảm thấy không giống, không hợp. Hình ảnh nhiều, mỗi ngày chắc chỉ lo ngẩn ra nhìn, cứ tranh chỗ với những suy nghĩ trong đầu, vốn dĩ đã khá khó khăn với chụp bắt được. Màu sắc nhiều cũng không cần thiết; về với tôi là có thể mỗi ngày được chăm chút tô màu rồi. Chỉ đột nhiên rất muốn một quyển có bìa ngoài sù sì, in những ảnh chụp cũ nho nhỏ ở một góc. Giấy bên trong vàng ố, cũ kỹ một chút, sờn sờn, chỉ có những dòng kẻ ngang đơn giản. Không thêm chữ. Không in hình. Đơn giản một chút lại khiến cảm thấy an toàn.
Tuy nhiên, kiểu sổ như vậy, đi bốn nhà sách, tìm đỏ mắt, vẫn không thấy. Ước muốn với thực tế đôi lúc lại không thể tương đồng.
Vậy nên, cuối cùng lại chọn một quyển không liên quan. Dày, bìa là những hình tứ giác xanh lá và cam xen kẽ, có ô kẻ ca-rô ở trong. Là loại sổ ngày xưa, khi ba còn học tại chức lấy bằng đại học thứ hai, thường dùng để ghi chép. Thực ra, ghi chép bằng bút và giấy rất cổ điển; cũng không thể hoàn toàn bị thay thế dù kỹ thuật công nghệ có thể tiến bộ đến đâu. Khi thích, có thể viết những điều không ai có thể đọc, nguệch ngoạc những thứ không ai có thể thấy. Sổ của mình. Có thể giữ kín. Có thể rất cảm thông. Có thể gợi nhắc về những ngày xưa cũ kỹ. Cũng trông rất hiền lành, đằm tính. Nên hoàn toàn có cơ sở để nghĩ tôi và em sổ mới nhất định hợp nhau.
Vậy là bạn hiền có chung sở thích này với tui ;) and if lucky, the same taste!
Trả lờiXóaThú vui nữ tính nhỉ. :D Nếu có ai tặng cho tớ cuốn sổ, tớ chả biết dùng để làm gì. Nếu muốn ghi chép, tớ ghi vào tập. Hồi xưa có lần thử tập tành dùng sổ, nhưng chả thấy quen, cứ kì cục thế nào.
Trả lờiXóa@ Sierade: :)
Trả lờiXóa@ H : à, một trong những thú vui nữ tính hiếm hoi chăng? ừ, một quyển sổ kẻ ô ca-rô thì cũng rất giống tập.
bạn T có vài cuốn số ở nhà và sau khi xài thử 1 thời gian cũng quăng ở xó :|
Trả lờiXóa